兴元府园亭杂咏·照筠坛

宋代 文同
积土削为坛,险然在深竹。 中惟一诗石,独坐拥寒玉。 勿谓人少知,此境不容俗。
xuē wèi tán   xiǎn rán zài shēn zhú  
zhōng wéi shī shí   zuò yōng hán  
wèi rén shǎo zhī   jìng róng