杏殇 其五

唐代 孟郊
踏地恐土痛,损彼芳树根。此诚天不知,剪弃我子孙。 垂枝有千落,芳命无一存。谁谓生人家,春色不入门。
kǒng tòng   sǔn fāng shù gēn chéng tiān zhī jiǎn   sūn    
chuí zhī yǒu qiān luò   fāng mìng cún shuí wèi shēng rén jiā chūn   mén