行旅

明代 杨慎
行旅苦日短,劳人知路遥。忽忽岁云莫,客心中摇摇。 矌野饶寒气,四望但寂寥。严霜下丰草,朔风鸣枯条。 浮云起为盖,坚冰结为桥。白日隐馀照,玄阴晻层霄。 鸣毂无停轮,嘶马不解镳。飞鸟夕知还,征途何迢迢。 无以慰苦辛,兴言自成谣。
xíng duǎn   láo rén zhī yáo suì yún   xīn zhōng yáo yáo
kuàng ráo hán   wàng dàn liáo yán shuāng xià fēng cǎo   shuò fēng míng tiáo
yún wèi gài   jiān bīng jié wèi qiáo bái yǐn zhào   xuán yīn àn céng xiāo
míng tíng lún   jiě biāo fēi niǎo zhī hái   zhēng tiáo tiáo
wèi xīn   xīng yán chéng yáo