行路难三首 其一

明代 王世贞
策驽马,上剑阁,悬度絙索贯复穷。发白帝,下峡江以风。 目不得瞬,飞不得同。人生本末竟焉岐,积贱累荣各因之。 南山有鸟易凤皇,毛羽剥落便摧藏。行路难,君自伤。
  shàng jiàn   xuán huán suǒ guàn qióng bái xià   xiá jiāng fēng    
shùn   fēi tóng rén shēng běn jìng yān   jiàn lèi róng yīn zhī    
nán shān yǒu niǎo fèng huáng   máo luò biàn 便 cuī cáng xíng nán jūn   shāng