行路难三首 其三

明代 王世贞
陆不必车昆崙,水不必航扶桑。恩爱苟一亏,咫尺天茫茫,三飧诣莽苍。 其腹犹果然,安能飧风吸露穷岁年。纵有王子晋,安得日日好容颜。 出门各自顾,他人肯容恤。千言成桃李,一言变荆棘。 白刃如雪金如丘,侠客报恩行报雠。不在里巷间,多在长安之道周。 行路难,君自愁。
chē kūn lún   shuǐ háng sāng ēn ài gǒu kuī zhǐ   chǐ tiān máng máng sān   sūn mǎng cāng    
yóu guǒ rán   ān néng sūn fēng qióng suì nián zòng yǒu wáng jìn ān   hǎo róng yán    
chū mén   rén kěn róng qiān yán chéng táo   yán biàn jīng    
bái rèn xuě jīn qiū   xiá bào ēn xíng bào chóu zài xiàng jiān duō   zài cháng ān zhī dào zhōu    
xíng nán   jūn chóu