行路难
行路难,路悠长,壮年委身事君王。明镜绿发能几时,不觉两鬓垂秋霜。
君不见陆士衡,空叹华亭白鹤鸣。又不见张季鹰,秋风忽动江东情。
人生富贵有天命,知机自古称为明。行路难,难为言。
沧江一棹且归去,柴门深巷横云烟。
xíng
行
lù
路
nán
难
,
lù
路
yōu
悠
cháng
长
,
zhuàng
壮
nián
年
wěi
委
shēn
身
shì
事
jūn
君
wáng
王
míng
。
jìng
明
lǜ
镜
fā
绿
néng
发
jǐ
能
shí
几
bù
时
,
jué
不
liǎng
觉
bìn
两
chuí
鬓
qiū
垂
shuāng
秋
霜
。
jūn
君
bú
不
jiàn
见
lù
陆
shì
士
héng
衡
,
kōng
空
tàn
叹
huá
华
tíng
亭
bái
白
hè
鹤
míng
鸣
yòu
。
bú
又
jiàn
不
zhāng
见
jì
张
yīng
季
qiū
鹰
,
fēng
秋
hū
风
dòng
忽
jiāng
动
dōng
江
qíng
东
情
。
rén
人
shēng
生
fù
富
guì
贵
yǒu
有
tiān
天
mìng
命
,
zhī
知
jī
机
zì
自
gǔ
古
chēng
称
wéi
为
míng
明
xíng
。
lù
行
nán
路
nán
难
,
wéi
难
yán
为
言
。
cāng
沧
jiāng
江
yī
一
zhào
棹
qiě
且
guī
归
qù
去
,
chái
柴
mén
门
shēn
深
xiàng
巷
héng
横
yún
云
yān
烟
。