杏花天·闷来凭得阑干暖

宋代 吴礼之
闷来凭得阑干暖。自手引、朱帘高卷。桃花半露胭脂面。芳草如茵乍展。烟光散、湖光潋滟。映绿柳、黄鹂巧啭。遥山好似宫眉浅。人比遥山更远。
mèn lái píng lán gān nuǎn shǒu yǐn zhū lián gāo juǎn táo huā bàn yān zhī miàn fāng cǎo yīn zhà zhǎn yān guāng sàn guāng liàn yàn yìng 绿 liǔ huáng qiǎo zhuàn yáo shān hǎo gōng méi qiǎn rén yáo shān gèng yuǎn