杏花天·悶來憑得闌乾暖

宋代 吳禮之
悶來憑得闌乾暖。自手引、朱簾高卷。桃花半露胭脂面。芳草如茵乍展。煙光散、湖光瀲灩。映綠柳、黃鸝巧囀。遙山好似宮眉淺。人比遙山更遠。
mèn lái píng lán gān nuǎn shǒu yǐn zhū lián gāo juǎn táo huā bàn yān zhī miàn fāng cǎo yīn zhà zhǎn yān guāng sàn guāng liàn yàn yìng liǔ huáng qiǎo zhuàn yáo shān hǎo gōng méi qiǎn rén yáo shān gèng yuǎn