杏花天

宋代 江开
谢娘庭院通芳径。四无人、花梢转影。几番心事无凭准。等得青春过尽。 秋千下、佳期又近。算毕竟、沈吟未稳。不成又是教人恨。待倩杨花去问。
xiè niáng tíng yuàn tōng fāng jìng rén huā shāo zhuǎn yǐng fān xīn shì píng zhǔn děng de qīng chūn guò jǐn
qiū qiān xià jiā yòu jìn suàn jìng shěn yín wèi wěn chéng yòu shì jiào rén hèn dài qiàn yáng huā wèn