行出东山望汉川(一题作行至汉川作)

唐代 孟浩然
异县非吾土,连山尽绿篁。平田出郭少,盘坂入云长。 万壑归於汉,千峰划彼苍。猿声乱楚峡,人语带巴乡。 石上攒椒树,藤间缀蜜房。雪馀春未暖,岚解昼初阳。 征马疲登顿,归帆爱渺茫。坐欣沿溜下,信宿见维桑。
xiàn fēi   lián shān jǐn 绿 huáng píng tián chū guō shǎo   pán bǎn yún zhǎng
wàn guī hàn   qiān fēng huà cāng yuán shēng luàn chǔ xiá   rén dài xiāng
shí shàng zǎn jiāo shù   téng jiān zhuì fáng xuě chūn wèi nuǎn   lán jiě zhòu chū yáng
zhēng dēng dùn   guī fān ài miǎo máng zuò xīn yán 沿 liū xià   xìn 宿 jiàn wéi sāng