新春有感

宋代 张嵲
萧萧筱簜拥荒冈,却忆江皋草色长。 暖景暄风似春日,黄茅白苇是殊方。 孤村默默无谁语,万事悠悠有底忙。 独立寺门归鸟尽,重山复岭又苍苍。
xiāo xiāo xiǎo dàng yōng huāng gāng   què jiāng gāo cǎo zhǎng  
nuǎn jǐng xuān fēng shì chūn   huáng máo bái wěi shì shū fāng  
cūn shuí   wàn shì yōu yōu yǒu máng  
mén guī niǎo jǐn   chóng shān lǐng yòu cāng cāng