辛丑除日寄子瞻

宋代 苏辙
一岁不复居,一日安足惜。 人心畏增年,对酒语终夕。 夜长书室幽,灯烛明照席。 盘飧杂梁楚,羊炙错鱼腊。 庖人馔鸡兔,家味宛如昔。 有怀岐山下,展转不能释。 念同去闾里,此节三已失。 初来寄荆渚,鱼雁贱宜客。 楚人重岁时,爆竹鸣磔磔。 新春始涉五,田冻未生麦。 相携历唐许,花柳渐牙折。 居梁不耐贫,投杞避糠核。 城南庠斋静,终岁守坟籍。 酒酸未尝饮,牛美每共炙。 谓言従明年,此会可悬射。 同为洛中吏,相去不盈尺。 浊醪幸分季,新笋可饷伯。 巑巑嵩山美,漾漾洛水碧。 官闲得相従,春野玩朝日。 安知书閤下,群子并遭馘。 偶成一朝荣,遂使千里隔。 何年相会欢,逢节勿轻掷。
suì   ān  
rén xīn wèi zēng nián   duì jiǔ zhōng  
cháng shū shì yōu   dēng zhú míng zhào  
pán sūn liáng chǔ   yáng zhì cuò  
páo rén zhuàn   jiā wèi wǎn  
yǒu huái 怀 shān xià   zhǎn zhuǎn néng shì  
niàn tóng   jié sān shī  
chū lái jīng zhǔ   yàn jiàn  
chǔ rén zhòng suì shí   bào zhú míng zhé zhé  
xīn chūn shǐ shè   tián dòng wèi shēng mài  
xiāng xié táng   huā liǔ jiàn zhé  
liáng nài pín   tóu kāng  
chéng nán xiáng zhāi jìng   zhōng suì shǒu fén  
jiǔ suān wèi cháng yǐn   niú měi měi gòng zhì  
wèi yán cóng míng nián   huì xuán shè  
tóng wèi luò zhōng   xiāng yíng chǐ  
zhuó láo xìng fēn   xīn sǔn xiǎng  
cuán cuán sōng shān měi   yàng yàng luò shuǐ  
guān xián xiāng cóng   chūn wán cháo  
ān zhī shū xià   qún bìng zāo guó  
ǒu chéng zhāo róng   suì shǐ 使 qiān  
nián xiāng huì huān   féng jié qīng zhì