辛丑春夜闻雨

明代 顾清
破屋寒多怯夜眠,骤闻鸣雨更欣然。已拚窗下琴书湿,暗喜庭前草木鲜。 檐溜不齐时点点,灯花无谓故娟娟。清时美景双惆怅,卧听淋浪百虑煎。
hán duō qiè mián   zhòu wén míng gèng xīn rán pàn chuāng xià qín shū shī àn 湿   tíng qián cǎo xiān    
yán liù shí diǎn diǎn   dēng huā wèi juān juān qīng shí měi jǐng shuāng chóu chàng   tīng lín làng bǎi jiān