辛丑春雪甚意有感

宋代 陈造
岁序各司存,雪神庀厥终。 度腊不成白,接春吹旱风。 井脉青烟起,地毛黄埃蒙。 东君借一怒,瘁事玄云同。 玉龙专独夜,紵带缟长空。 破晓欻三尺,山川积苏中。 宿麦赖一溉,园林潜动容。 繄此玄冥事,春皇岂佻功。 瘝官可辞责,代庖容非恭。 风霜与暘雨,不时皆沴雺。 即今雪擅春,何异雷鸣冬。 方蕲焦槁息,未暇尤化工。 缅怀虞周下,贤哲多不逢。 权柄在掌握,秦越眎困穷。 变故方沸渭,顷刻分吉凶。 君子诿不谋,或非世用充。 当知寸有长,琤琤即畴庸。 鲋也肸土苴,顾能鲁使东。 鸢肩既欧刀,五孺各疏封。 融约漫百数,不当刘是宗。 稊稗实枵腹,常以岁不丰。 奇疾待乌喙,参术渠能攻。 高位有不称,坐令蛇为龙。 快意虽目前,道揆终庞茸。 惟昔道兴世,圣贤启泰通。 元凯林帝庭,十乱拱法官。 尽屏欺负徒,鲧兜变夷戎。 此人如此雪,胡宁久长雄。 小乖见晛期,适贻吾民痌。 仰天欲三叹,羲驭暾朝红。
suì cún   xuě shén jué zhōng  
chéng bái   jiē chūn chuī hàn fēng  
jǐng mài qīng yān   máo huáng āi méng  
dōng jūn jiè   cuì shì xuán yún tóng  
lóng zhuān   zhù dài gǎo cháng kōng  
xiǎo chuā sān chǐ   shān chuān zhōng  
宿 mài lài gài   yuán lín qián dòng róng  
xuán míng shì   chūn huáng tiāo gōng  
guān guān   dài páo róng fēi gōng  
fēng shuāng yáng   shí jiē  
jīn xuě shàn chūn   léi míng dōng  
fāng jiāo gǎo   wèi xiá yóu huà gōng  
miǎn huái 怀 zhōu xià   xián zhé duō féng  
quán bǐng zài zhǎng   qín yuè shì kùn qióng  
biàn fāng fèi wèi   qǐng fēn xiōng  
jūn zi wěi 诿 móu   huò fēi shì yòng chōng  
dāng zhī cùn yǒu zhǎng   chēng chēng chóu yōng  
  néng shǐ 使 dōng  
yuān jiān ōu dāo   shū fēng  
róng yuē màn bǎi shù   dàng liú shì zōng  
bài shí xiāo   cháng suì fēng  
dài huì   cān shù néng gōng  
gāo wèi yǒu chēng   zuò lìng shé wèi lóng  
kuài suī qián   dào kuí zhōng páng rōng  
wéi dào xīng shì   shèng xián tài tōng  
yuán kǎi lín tíng   shí luàn gǒng guān  
jǐn píng fu   gǔn dōu biàn róng  
rén xuě   níng jiǔ cháng xióng  
xiǎo guāi jiàn xiàn   shì mín tōng  
yǎng tiān sān tàn   tūn cháo hóng