辛丑春雪甚意有感

宋代 陳造
歲序各司存,雪神庀厥終。 度臘不成白,接春吹旱風。 井脈青煙起,地毛黃埃蒙。 東君借一怒,瘁事玄雲同。 玉龍專獨夜,紵帶縞長空。 破曉欻三尺,山川積蘇中。 宿麥賴一溉,園林潛動容。 繄此玄冥事,春皇豈佻功。 瘝官可辭責,代庖容非恭。 風霜與暘雨,不時皆沴雺。 即今雪擅春,何異雷鳴冬。 方蘄焦槁息,未暇尤化工。 緬懷虞周下,賢哲多不逢。 權柄在掌握,秦越眎困窮。 變故方沸渭,頃刻分吉凶。 君子諉不謀,或非世用充。 當知寸有長,琤琤即疇庸。 鮒也肸土苴,顧能魯使東。 鳶肩既歐刀,五孺各疏封。 融約漫百數,不當劉是宗。 稊稗實枵腹,常以歲不豐。 奇疾待烏喙,參術渠能攻。 高位有不稱,坐令蛇為龍。 快意雖目前,道揆終龐茸。 惟昔道興世,聖賢啟泰通。 元凱林帝庭,十亂拱法官。 盡屏欺負徒,鯀兜變夷戎。 此人如此雪,胡寧久長雄。 小乖見晛期,適貽吾民痌。 仰天欲三嘆,羲馭暾朝紅。
suì cún   xuě shén jué zhōng  
chéng bái   jiē chūn chuī hàn fēng  
jǐng mài qīng yān   máo huáng āi méng  
dōng jūn jiè   cuì shì xuán yún tóng  
lóng zhuān   zhù dài gǎo cháng kōng  
xiǎo chuā sān chǐ   shān chuān zhōng  
宿 mài lài gài   yuán lín qián dòng róng  
xuán míng shì   chūn huáng tiāo gōng  
guān guān   dài páo róng fēi gōng  
fēng shuāng yáng   shí jiē  
jīn xuě shàn chūn   léi míng dōng  
fāng jiāo gǎo   wèi xiá yóu huà gōng  
miǎn huái zhōu xià   xián zhé duō féng  
quán bǐng zài zhǎng   qín yuè shì kùn qióng  
biàn fāng fèi wèi   qǐng fēn xiōng  
jūn zi wěi móu   huò fēi shì yòng chōng  
dāng zhī cùn yǒu zhǎng   chēng chēng chóu yōng  
  néng shǐ 使 dōng  
yuān jiān ōu dāo   shū fēng  
róng yuē màn bǎi shù   dàng liú shì zōng  
bài shí xiāo   cháng suì fēng  
dài huì   cān shù néng gōng  
gāo wèi yǒu chēng   zuò lìng shé wèi lóng  
kuài suī qián   dào kuí zhōng páng rōng  
wéi dào xīng shì   shèng xián tài tōng  
yuán kǎi lín tíng   shí luàn gǒng guān  
jǐn píng fu   gǔn dōu biàn róng  
rén xuě   níng jiǔ cháng xióng  
xiǎo guāi jiàn xiàn   shì mín tōng  
yǎng tiān sān tàn   tūn cháo hóng