新蝉

元代 张弘范
齐宫怨女梦初惊,犹对薰风诉别情。一自返魂遗旧壳,便将秋恨入新声。 断桥高柳天将暮,落日空山雨乍晴。铁石肝肠人听得,也应白发为君生。
gōng yuàn mèng chū jīng   yóu duì xūn fēng bié qíng fǎn hún jiù   biàn 便 jiāng qiū hèn xīn shēng
duàn qiáo gāo liǔ tiān jiàng   luò kōng shān zhà qíng tiě shí gān cháng rén tīng   yīng bái wèi jūn shēng