锡兰岛卧佛 其六

清代 黄遵宪
噫嗟五大洲,立教几教皇?惟佛能大仁,首先唱天堂。 以我悲悯心,置人安乐乡。古分十等人,贵贱如画疆。 惟佛具大勇,自弃铜轮王。众生例平等,一律无低昂。 罪畏末日审,报冀后世偿。佛说有弥勒,福德莫可当。 将来僧祇劫,普渡胥安康。此皆大德慧,倾海谁能量。 古学水火风,今学声气光。辩才总无碍,博综无不详。 独惜说慈悲,未免过主张。臂称穷鸽肉,身供饿虎粮。 左手割利刃,右手涂檀香。冤亲悉平等,善恶心皆忘。 愈慈愈忍辱,转令身羸尪。兽蹄交鸟迹,一听外物戕。 人间多虎豹,天上无凤凰。虎豹富筋力,故能恣彊梁。 凤凰太文彩,毛羽易摧伤。惟强乃秉权,强权如金刚。 吁嗟古名国,兴废殊无常。罗马善法律,希腊工文章。 开化首埃及,今亦归沦亡。念我亚细亚,大国居中央。 尧舜四千年,圣贤代相望。大哉孔子道,上继皇哉唐。 血气悉尊亲,声名被八荒。到今四夷侵,尽撤诸边防。 天若祚中国,黄帝垂衣裳。浮海率三军,载书使四方。 王灭镇象主,鬼族驯狼㬻。归化献赤土,颂德歌白狼。 共尊天可汗,化外胥来航。远及牛贺洲,鞭之如群羊。 海无烈风作,地降甘露祥。人人仰震旦,谁侮黄种黄? 弱供万国役,治则天下强。明王久不作,四顾心茫芳。
jiē zhōu   jiào jiào huáng   wéi néng rén   shǒu xiān chàng tiān táng  
bēi mǐn xīn   zhì rén ān xiāng fēn shí děng rén guì   jiàn huà jiāng    
wéi yǒng   tóng lún wáng zhòng shēng píng děng   áng    
zuì wèi shěn   bào hòu shì cháng shuō yǒu   dāng    
jiāng lái sēng jié   ān kāng jiē huì qīng   hǎi shuí néng liàng    
xué shuǐ huǒ fēng   jīn xué shēng guāng biàn cái zǒng ài   zōng xiáng    
shuō bēi   wèi miǎn guò zhǔ zhāng chēng qióng ròu shēn   gōng è 饿 liáng    
zuǒ shǒu rèn   yòu shǒu tán xiāng yuān qīn píng děng shàn   ě xīn jiē wàng    
rěn   zhuǎn lìng shēn léi wāng shòu jiāo niǎo   tīng wài qiāng    
rén jiān duō bào   tiān shàng fèng huáng bào jīn   néng jiàng liáng    
fèng huáng tài wén cǎi   máo cuī shāng wéi qiáng nǎi bǐng quán qiáng   quán jīn gāng    
jiē míng guó   xīng fèi shū cháng luó shàn   gōng wén zhāng    
kāi huà shǒu āi   jīn guī lún wáng niàn   guó zhōng yāng    
yáo shùn qiān nián   shèng xián dài xiāng wàng zāi kǒng dào shàng   huáng zāi táng    
xuè zūn qīn   shēng míng bèi huāng dào jīn qīn jǐn   chè zhū biān fáng    
tiān ruò zuò zhōng guó   huáng chuí shang hǎi sān jūn zǎi   shū shǐ 使 fāng    
wáng miè zhèn xiàng zhǔ   guǐ xùn láng huāng guī huà xiàn chì sòng   bái láng    
gòng zūn tiān hán   huà wài lái háng yuǎn niú zhōu biān   zhī qún yáng    
hǎi liè fēng zuò   jiàng gān xiáng rén rén yǎng zhèn dàn shuí   huáng zhǒng huáng    
ruò gōng wàn guó   zhì tiān xià qiáng míng wáng jiǔ zuò   xīn máng fāng