錫蘭島臥佛 其六

清代 黃遵憲
噫嗟五大洲,立教幾教皇?惟佛能大仁,首先唱天堂。 以我悲憫心,置人安樂鄉。古分十等人,貴賤如畫疆。 惟佛具大勇,自棄銅輪王。眾生例平等,一律無低昂。 罪畏末日審,報冀後世償。佛說有彌勒,福德莫可當。 將來僧祇劫,普渡胥安康。此皆大德慧,傾海誰能量。 古學水火風,今學聲氣光。辯才總無礙,博綜無不詳。 獨惜說慈悲,未免過主張。臂稱窮鴿肉,身供餓虎糧。 左手割利刃,右手塗檀香。冤親悉平等,善噁心皆忘。 愈慈愈忍辱,轉令身羸尪。獸蹄交鳥跡,一聽外物戕。 人間多虎豹,天上無鳳凰。虎豹富筋力,故能恣彊梁。 鳳凰太文彩,毛羽易摧傷。惟強乃秉權,強權如金剛。 吁嗟古名國,興廢殊無常。羅馬善法律,希臘工文章。 開化首埃及,今亦歸淪亡。念我亞細亞,大國居中央。 堯舜四千年,聖賢代相望。大哉孔子道,上繼皇哉唐。 血氣悉尊親,聲名被八荒。到今四夷侵,盡撤諸邊防。 天若祚中國,黃帝垂衣裳。浮海率三軍,載書使四方。 王滅鎮象主,鬼族馴狼㬻。歸化獻赤土,頌德歌白狼。 共尊天可汗,化外胥來航。遠及牛賀洲,鞭之如群羊。 海無烈風作,地降甘露祥。人人仰震旦,誰侮黃種黃? 弱供萬國役,治則天下強。明王久不作,四顧心茫芳。
jiē zhōu   jiào jiào huáng   wéi néng rén   shǒu xiān chàng tiān táng  
bēi mǐn xīn   zhì rén ān xiāng fēn shí děng rén guì   jiàn huà jiāng    
wéi yǒng   tóng lún wáng zhòng shēng píng děng   áng    
zuì wèi shěn   bào hòu shì cháng shuō yǒu   dāng    
jiāng lái sēng jié   ān kāng jiē huì qīng   hǎi shuí néng liàng    
xué shuǐ huǒ fēng   jīn xué shēng guāng biàn cái zǒng ài   zōng xiáng    
shuō bēi   wèi miǎn guò zhǔ zhāng chēng qióng ròu 鴿 shēn   gōng è liáng    
zuǒ shǒu rèn   yòu shǒu tán xiāng yuān qīn píng děng shàn   ě xīn jiē wàng    
rěn   zhuǎn lìng shēn léi wāng shòu jiāo niǎo   tīng wài qiāng    
rén jiān duō bào   tiān shàng fèng huáng bào jīn   néng jiàng liáng    
fèng huáng tài wén cǎi   máo cuī shāng wéi qiáng nǎi bǐng quán qiáng   quán jīn gāng    
jiē míng guó   xīng fèi shū cháng luó shàn   gōng wén zhāng    
kāi huà shǒu āi   jīn guī lún wáng niàn   guó zhōng yāng    
yáo shùn qiān nián   shèng xián dài xiāng wàng zāi kǒng dào shàng   huáng zāi táng    
xuè zūn qīn   shēng míng bèi huāng dào jīn qīn jǐn   chè zhū biān fáng    
tiān ruò zuò zhōng guó   huáng chuí shang hǎi sān jūn zǎi   shū shǐ 使 fāng    
wáng miè zhèn xiàng zhǔ   guǐ xùn láng huāng guī huà xiàn chì sòng   bái láng    
gòng zūn tiān hán   huà wài lái háng yuǎn niú zhōu biān   zhī qún yáng    
hǎi liè fēng zuò   jiàng gān xiáng rén rén yǎng zhèn dàn shuí   huáng zhǒng huáng    
ruò gōng wàn guó   zhì tiān xià qiáng míng wáng jiǔ zuò   xīn máng fāng