惜菊

宋代 孔平仲
碧玉枝条手自分,花开晚节最怜君。斜簪短发能回老,满泛清樽要助醺。 著雨半荒犹烂漫,绕栏三嗅倍氤氲。更收残蕊缝为枕,长得好香深夜闻。
zhī tiáo shǒu fēn   huā kāi wǎn jié zuì lián jūn xié zān duǎn néng huí lǎo mǎn   fàn qīng zūn yào zhù xūn    
zhù bàn huāng yóu làn màn   rào lán sān xiù bèi yīn yūn gèng shōu cán ruǐ fèng wèi zhěn zhǎng   de hǎo xiāng shēn wén