习静山房 其三

宋代 王称
斋心遁喧俗,一室绝垢氛。寥寥天宇空,镜览万化源。 芳林谢春花,空山变浮云。理胜亦有时,于兹可忘言。
zhāi xīn dùn xuān   shì jué gòu fēn liáo liáo tiān kōng   jìng lǎn wàn huà yuán
fāng lín xiè chūn huā   kōng shān biàn yún shèng yǒu shí   wàng yán