夕霁杜陵登楼寄韦繇

唐代 李白
浮阳灭霁景,万物生秋容。登楼送远目,伏槛观群峰。 原野旷超缅,关河纷杂重。清晖映竹日,翠色明云松。 蹈海寄遐想,还山迷旧踪。徒然迫晚暮,未果谐心胸。 结桂空伫立,折麻恨莫从。思君达永夜,长乐闻疏钟。
yáng miè jǐng   wàn shēng qiū róng dēng lóu sòng yuǎn   kǎn guān qún fēng
yuán kuàng chāo miǎn   guān fēn zhòng qīng huī yìng zhú   cuì míng yún sōng
dǎo hǎi xiá xiǎng   hái shān jiù zōng rán wǎn   wèi guǒ xié xīn xiōng
jié guì kōng zhù   shé hèn cóng jūn yǒng   cháng wén shū zhōng