夕霽杜陵登樓寄韋繇

唐代 李白
浮陽滅霽景,萬物生秋容。登樓送遠目,伏檻觀群峰。 原野曠超緬,關河紛雜重。清暉映竹日,翠色明雲松。 蹈海寄遐想,還山迷舊蹤。徒然迫晚暮,未果諧心胸。 結桂空佇立,折麻恨莫從。思君達永夜,長樂聞疏鍾。
yáng miè jǐng   wàn shēng qiū róng dēng lóu sòng yuǎn   kǎn guān qún fēng
yuán kuàng chāo miǎn   guān fēn zhòng qīng huī yìng zhú   cuì míng yún sōng
dǎo hǎi xiá xiǎng   hái shān jiù zōng rán wǎn   wèi guǒ xié xīn xiōng
jié guì kōng zhù   shé hèn cóng jūn yǒng   cháng wén shū zhōng