西胶山下雪晴

元代 谢应芳
一夜雪深二尺强,石人堕指冰蚕僵。犹喜金乌两翅冻不折,天明飞出海上之扶桑。 老夫晨起胶山下,风景看来浑似画。连山万顷玉为田,隔水数家银作舍。 田中筑城团义兵,日高未饭饥肠鸣。黄泥冻地硬如铁,白柄短锄铿有声。 不辞受寒饿,但恐亏工程。将军踏雪来点名,万夫鹄立颤且惊。 马前壮士五色□,棒头性命鹅毛轻。余生悔不习兵法,雪夜擒吴书奏捷。 客阎抱膝漫悲歌,奈尔义兵寒若何。
xuě shēn èr chǐ qiáng   shí rén duò zhǐ bīng cán jiāng yóu jīn liǎng chì dòng zhé   tiān míng fēi chū hǎi shàng zhī sāng
lǎo chén jiāo shān xià   fēng jǐng kàn lái hún huà lián shān wàn qǐng wèi tián   shuǐ shù jiā yín zuò shě
tián zhōng zhù chéng tuán bīng   gāo wèi fàn cháng míng huáng dòng yìng tiě   bái bǐng duǎn chú kēng yǒu shēng
shòu hán è 饿   dàn kǒng kuī gōng chéng jiāng jūn xuě lái diǎn míng   wàn chàn qiě jīng
qián zhuàng shì     bàng tóu xìng mìng é máo qīng shēng huǐ bīng   xuě qín shū zòu jié
yán bào màn bēi   nài ěr bīng hán ruò