西江月
红叶无风自落,黄花过雨犹香。床头尘瓮耻空觞,添了愁城万丈。
阅世身如萍梗,怀人梦绕潇湘。应知此恨不寻常,岂在眉间目上。
hóng
红
yè
叶
wú
无
fēng
风
zì
自
luò
落
,
huáng
黄
huā
花
guò
过
yǔ
雨
yóu
犹
xiāng
香
。
。
chuáng
床
tóu
头
chén
尘
wèng
瓮
chǐ
耻
kōng
空
shāng
觞
,
tiān
添
le
了
chóu
愁
chéng
城
wàn
万
zhàng
丈
。
。
yuè
阅
shì
世
shēn
身
rú
如
píng
萍
gěng
梗
,
huái
怀
rén
人
mèng
梦
rào
绕
xiāo
潇
xiāng
湘
。
。
yīng
应
zhī
知
cǐ
此
hèn
恨
bù
不
xún
寻
cháng
常
,
qǐ
岂
zài
在
méi
眉
jiān
间
mù
目
shàng
上
。
。