惜花

唐代 陆龟蒙
人寿期满百,花开唯一春。其间风雨至,旦夕旋为尘。 若使花解愁,愁于看花人。
rén shòu 寿 mǎn bǎi   huā kāi wéi chūn jiān fēng zhì   dàn xuán wèi chén
ruò shǐ 使 huā jiě chóu   chóu kàn huā rén