戏韩子师

宋代 韩元吉
读书堂前霜月明,读书堂后霜风声。 主人读书已万卷,足踏省户还专城。 朅来掩关卧不出,左拥韦编右瑶瑟。 似闻天女亦爱静,便喜兰房长英物。 我舍应门才一儿,赵子尤作仙果迟。 白头相看辄浩叹,玉树独满君家墀。 我歌声长君且听,不特交游幸同姓。 极知玉盎有新醅,每恨金觞乃无柄。 从君泥饮不作难,景物过清天复寒。 犀钱汤饼未免俗,琵琶与筝当合弹。
shū táng qián shuāng yuè míng   shū táng hòu shuāng fēng shēng  
zhǔ rén shū wàn juàn   shěng hái zhuān chéng  
qiè lái yǎn guān chū   zuǒ yōng wéi biān yòu yáo  
shì wén tiān ài jìng   biàn 便 lán fáng cháng yīng  
shě yìng mén cái ér   zhào zi yóu zuò xiān guǒ chí  
bái tóu xiāng kàn zhé hào tàn   shù mǎn jūn jiā chí  
shēng zhǎng jūn qiě tīng   jiāo yóu xìng tóng xìng  
zhī àng yǒu xīn pēi   měi hèn jīn shāng nǎi bǐng  
cóng jūn yǐn zuò nán   jǐng guò qīng tiān hán  
qián tāng bǐng wèi miǎn   pa zhēng dāng dàn