熹伏蒙判院丈垂示用韵喜晴之句率尔奉酬伏乞笑览

宋代 朱熹
客枕终难稳,归来鼾息深。晓鸡回远梦,缺月挂空林。 冰谷晨加帽,晴窗昼解襟。诗筒多妙语,仍喜旧盟寻。
zhěn zhōng nán wěn   guī lái hān shēn xiǎo huí yuǎn mèng quē   yuè guà kōng lín    
bīng chén jiā mào   qíng chuāng zhòu jiě jīn shī tǒng duō miào réng   jiù méng xún