谢贞吉王孙雅饷

明代 王世贞
书是丰城剑,僧为南浦鳞。直繇深气谊,宁独慕沈沦。 念君饶异物,惭余非异人。三绝何能报,四愁虚自论。 古来无限意,奚必在比邻。
shū shì fēng chéng jiàn   sēng wèi nán lín zhí yáo shēn níng   shěn lún    
niàn jūn ráo   cán fēi rén sān jué néng bào   chóu lùn    
lái xiàn   zài lín