謝貞吉王孫雅餉

明代 王世貞
書是豐城劍,僧為南浦鱗。直繇深氣誼,寧獨慕沈淪。 念君饒異物,慚余非異人。三絕何能報,四愁虛自論。 古來無限意,奚必在比鄰。
shū shì fēng chéng jiàn   sēng wèi nán lín zhí yáo shēn níng   shěn lún    
niàn jūn ráo   cán fēi rén sān jué néng bào   chóu lùn    
lái xiàn   zài lín