斜日二首 其二
伏尽金才壮,天高火欲流。病悰抛酷暑,诗兴得高秋。
昼静尘埃少,宵凉河汉浮。青伤桐叶腻,爽夺蕙兰柔。
晚岁寒将届,群芳叶不收。幽人多感慨,啼鴂助骚愁。
病懒非高卧,疏迂却自由。功名与世事,摆落醉乡游。
fú
伏
jǐn
尽
jīn
金
cái
才
zhuàng
壮
,
tiān
天
gāo
高
huǒ
火
yù
欲
liú
流
bìng
。
cóng
病
pāo
悰
kù
抛
shǔ
酷
shī
暑
,
xìng
诗
dé
兴
gāo
得
qiū
高
秋
。
zhòu
昼
jìng
静
chén
尘
āi
埃
shǎo
少
,
xiāo
宵
liáng
凉
hé
河
hàn
汉
fú
浮
qīng
。
shāng
青
tóng
伤
yè
桐
nì
叶
shuǎng
腻
,
duó
爽
huì
夺
lán
蕙
róu
兰
柔
。
wǎn
晚
suì
岁
hán
寒
jiāng
将
jiè
届
,
qún
群
fāng
芳
yè
叶
bù
不
shōu
收
yōu
。
rén
幽
duō
人
gǎn
多
kǎi
感
tí
慨
,
jué
啼
zhù
鴂
sāo
助
chóu
骚
愁
。
bìng
病
lǎn
懒
fēi
非
gāo
高
wò
卧
,
shū
疏
yū
迂
què
却
zì
自
yóu
由
gōng
。
míng
功
yǔ
名
shì
与
shì
世
bǎi
事
,
luò
摆
zuì
落
xiāng
醉
yóu
乡
游
。