斜日二首 其二

宋代 張耒
伏盡金才壯,天高火欲流。病悰拋酷暑,詩興得高秋。 晝靜塵埃少,宵涼河漢浮。青傷桐葉膩,爽奪蕙蘭柔。 晚歲寒將屆,群芳葉不收。幽人多感慨,啼鴂助騷愁。 病懶非高臥,疏迂卻自由。功名與世事,擺落醉鄉游。
jǐn jīn cái zhuàng   tiān gāo huǒ liú bìng cóng pāo shǔ shī   xìng gāo qiū    
zhòu jìng chén āi shǎo   xiāo liáng hàn qīng shāng tóng shuǎng   duó huì lán róu    
wǎn suì hán jiāng jiè   qún fāng shōu yōu rén duō gǎn kǎi   jué zhù sāo chóu    
bìng lǎn fēi gāo   shū què yóu gōng míng shì shì bǎi   luò zuì xiāng yóu