谢柳太博惠鹤

宋代 范仲淹
新诗遗鹤指真经,对此仙标讵敢轻。 万里华亭思去伴,千年辽海识归程。 鸡群与处曾非辱,鹏路将翔孰谓荣。 独爱九臯嘹唳好,声声天地为之清。
xīn shī zhǐ zhēn jīng   duì xiān biāo gǎn qīng
wàn huá tíng bàn   qiān nián liáo hǎi shí guī chéng
qún chù céng fēi   péng jiāng xiáng shú wèi róng
ài jiǔ gāo liáo hǎo   shēng shēng tiān wèi zhī qīng