謝柳太博惠鶴

宋代 范仲淹
新詩遺鶴指真經,對此仙標詎敢輕。 萬里華亭思去伴,千年遼海識歸程。 雞群與處曾非辱,鵬路將翔孰謂榮。 獨愛九臯嘹唳好,聲聲天地為之清。
xīn shī zhǐ zhēn jīng   duì xiān biāo gǎn qīng
wàn huá tíng bàn   qiān nián liáo hǎi shí guī chéng
qún chù céng fēi   péng jiāng xiáng shú wèi róng
ài jiǔ gāo liáo hǎo   shēng shēng tiān wèi zhī qīng