写怀用杜韵

明代 庞尚鹏
吾自爱吾庐,方斋但容膝。雨后对青山,坐高天上日。 束发慕古人,与谁论畴匹。昔从洛阳里,停车访君实。 今为田学士,烟霞称锢疾。长揖谢王侯,避人且扪虱。 一枕梦华胥,平生志愿毕。寸心化成灰,双眼黑如漆。 鬻文此何时,虚负中郎笔。入山不厌深,入林须更密。 王门尽好竿,漫劳工鼓瑟。斗鸡笑群儿,屠龙本无术。
ài   fāng zhāi dàn róng hòu duì qīng shān   zuò gāo tiān shàng
shù rén   shuí lùn chóu cóng luò yáng   tíng chē fǎng 访 jūn shí
jīn wèi tián xué shì   yān xiá chēng cháng xiè wáng hóu   rén qiě mén shī
zhěn mèng huá   píng shēng zhì yuàn cùn xīn huà chéng huī   shuāng yǎn hēi
wén shí   zhōng láng shān yàn shēn   lín gèng
wáng mén jìn hǎo gān 竿   màn láo gōng dòu xiào qún ér   lóng běn shù