寫懷用杜韻

明代 龐尚鵬
吾自愛吾廬,方齋但容膝。雨後對青山,坐高天上日。 束髮慕古人,與誰論疇匹。昔從洛陽里,停車訪君實。 今為田學士,煙霞稱錮疾。長揖謝王侯,避人且捫虱。 一枕夢華胥,平生志願畢。寸心化成灰,雙眼黑如漆。 鬻文此何時,虛負中郎筆。入山不厭深,入林須更密。 王門盡好竿,漫勞工鼓瑟。鬥雞笑群兒,屠龍本無術。
ài   fāng zhāi dàn róng hòu duì qīng shān   zuò gāo tiān shàng
shù rén   shuí lùn chóu cóng luò yáng   tíng chē fǎng jūn shí
jīn wèi tián xué shì   yān xiá chēng cháng xiè wáng hóu   rén qiě mén shī
zhěn mèng huá   píng shēng zhì yuàn cùn xīn huà chéng huī   shuāng yǎn hēi
wén shí   zhōng láng shān yàn shēn   lín gèng
wáng mén jìn hǎo gān 竿   màn láo gōng dòu xiào qún ér   lóng běn shù