写怀二首

唐代 杜甫
劳生共乾坤,何处异风俗。冉冉自趋竞,行行见羁束。 无贵贱不悲,无富贫亦足。万古一骸骨,邻家递歌哭。 鄙夫到巫峡,三岁如转烛。全命甘留滞,忘情任荣辱。 朝班及暮齿,日给还脱粟。编蓬石城东,采药山北谷。 用心霜雪间,不必条蔓绿。非关故安排,曾是顺幽独。 达士如弦直,小人似钩曲。曲直我不知,负暄候樵牧。 夜深坐南轩,明月照我膝。惊风翻河汉,梁栋已出日。 群生各一宿,飞动自俦匹。吾亦驱其儿,营营为私实。 天寒行旅稀,岁暮日月疾。荣名忽中人,世乱如虮虱。 古者三皇前,满腹志愿毕。胡为有结绳,陷此胶与漆。 祸首燧人氏,厉阶董狐笔。君看灯烛张,转使飞蛾密。 放神八极外,俯仰俱萧瑟。终契如往还,得匪合仙术。
láo shēng gòng qián kūn   chǔ fēng rǎn rǎn jìng   xíng xíng jiàn shù
guì jiàn bēi   pín wàn hái   lín jiā
dào xiá   sān suì zhuǎn zhú quán mìng gān liú zhì   wàng qíng rèn róng
cháo bān chǐ 齿   gěi hái tuō biān péng shí chéng dōng   cǎi yào shān běi
yòng xīn shuāng xuě jiān   tiáo màn 绿 fēi guān ān pái   céng shì shùn yōu
shì xián zhí   xiǎo rén shì gōu zhí zhī   xuān hòu qiáo
shēn zuò nán xuān   míng yuè zhào jīng fēng fān hàn   liáng dòng chū
qún shēng xiǔ 宿   fēi dòng chóu ér   yíng yíng wéi shí
tiān hán xíng   suì yuè róng míng zhōng rén   shì luàn shī
zhě sān huáng qián   mǎn zhì yuàn wéi yǒu jié shéng   xiàn jiāo
huò shǒu suì rén shì   jiē dǒng jūn kàn dēng zhú zhāng   zhuǎn shǐ 使 fēi é
fàng shén wài   yǎng xiāo zhōng wǎng huán   fěi xiān shù