寫懷二首

唐代 杜甫
勞生共乾坤,何處異風俗。冉冉自趨競,行行見羈束。 無貴賤不悲,無富貧亦足。萬古一骸骨,鄰家遞歌哭。 鄙夫到巫峽,三歲如轉燭。全命甘留滯,忘情任榮辱。 朝班及暮齒,日給還脫粟。編蓬石城東,採藥山北谷。 用心霜雪間,不必條蔓綠。非關故安排,曾是順幽獨。 達士如弦直,小人似鉤曲。曲直我不知,負暄候樵牧。 夜深坐南軒,明月照我膝。驚風翻河漢,梁棟已出日。 群生各一宿,飛動自儔匹。吾亦驅其兒,營營為私實。 天寒行旅稀,歲暮日月疾。榮名忽中人,世亂如蟣虱。 古者三皇前,滿腹志願畢。胡為有結繩,陷此膠與漆。 禍首燧人氏,厲階董狐筆。君看燈燭張,轉使飛蛾密。 放神八極外,俯仰俱蕭瑟。終契如往還,得匪合仙術。
láo shēng gòng qián kūn   chǔ fēng rǎn rǎn jìng   xíng xíng jiàn shù
guì jiàn bēi   pín wàn hái   lín jiā
dào xiá   sān suì zhuǎn zhú quán mìng gān liú zhì   wàng qíng rèn róng
cháo bān chǐ   gěi hái tuō biān péng shí chéng dōng   cǎi yào shān běi
yòng xīn shuāng xuě jiān   tiáo màn fēi guān ān pái   céng shì shùn yōu
shì xián zhí   xiǎo rén shì gōu zhí zhī   xuān hòu qiáo
shēn zuò nán xuān   míng yuè zhào jīng fēng fān hàn   liáng dòng chū
qún shēng xiǔ 宿   fēi dòng chóu ér   yíng yíng wéi shí
tiān hán xíng   suì yuè róng míng zhōng rén   shì luàn shī
zhě sān huáng qián   mǎn 滿 zhì yuàn wéi yǒu jié shéng   xiàn jiāo
huò shǒu suì rén shì   jiē dǒng jūn kàn dēng zhú zhāng   zhuǎn shǐ 使 fēi é
fàng shén wài   yǎng xiāo zhōng wǎng huán   fěi xiān shù