廨後木芙蓉

宋代 梅尧臣
托根地虽卑,凌霜花亦茂。 物禀固不迁,人情自为陋。 幸与时菊开,谁嗟发孤秀。 楚人搴木末,已见离骚就。
tuō gēn suī bēi   líng shuāng huā mào  
bǐng qiān   rén qíng wèi lòu  
xìng shí kāi   shuí jiē xiù  
chǔ rén qiān   jiàn sāo jiù