谢公墩

宋代 周紫芝
风流谢文静,世俗未可屈。但怪东山云,肯为老桓出。 谁知奸雄心,本自畏豪逸。君看新亭会,此意未易诘。 坦之独何者,手版遂倒执。烦公挥猬须,谈笑安晋室。 暮年淝水师,逆虏甚窘急。幅巾棋局间,百万一战袭。 功名亦馀事,聊为儿辈立。平时诮虚旷,闻此自羞涩。 万古终悠悠,客意颇萧瑟。忍看西州门,更作羊昙泣。
fēng liú xiè wén jìng   shì wèi dàn guài dōng shān yún kěn   wèi lǎo huán chū    
shéi zhī jiān xióng xīn   běn wèi háo jūn kàn xīn tíng huì   wèi    
tǎn zhī zhě   shǒu bǎn suì dào zhí fán gōng huī wèi tán   xiào ān jìn shì    
nián féi shuǐ shī   shén jiǒng jīn jiān bǎi   wàn zhàn    
gōng míng shì   liáo wèi ér bèi píng shí qiào kuàng wén   xiū    
wàn zhōng yōu yōu   xiāo rěn kàn zhōu 西 mén gèng   zuò yáng tán