谢存中送四花并酒

宋代 徐积
有人自折四般花,手中四色成云霞。瑶瓶贮酒白如沙,呼童急送野人家。 一般花是水林檎,白处偷红红不匀。笑脸易残留恨色,浅妆难就带啼痕。 无夫少妇善居寡,以礼自防容不冶。君看盈盈闪色桃,酒红睡起未全消。 意待倾城又倾国,花中偷得两般色。深色桃花将奈何,猩猩血染春衫罗。 欲成鸾凤吹箫急,借涂铅粉施朱多。却是梨花白为胜,四色花中容最正。 若与梅花相并时,花叶花柯较粗硬。为花倾出瑶瓶酒,香泉急溜蚍蜉走。 两手各擎花一枝,深闪桃花将与谁。主人醉起欲骑马,自插乌纱带取归。
yǒu rén zhé bān huā   shǒu zhōng chéng yún xiá yáo píng zhù jiǔ bái shā   tóng sòng rén jiā    
bān huā shì shuǐ lín qín   bái chù tōu hóng hóng yún xiào liǎn cán liú hèn qiǎn   zhuāng nán jiù dài hén    
shào shàn guǎ   fáng róng jūn kàn yíng yíng shǎn táo jiǔ   hóng shuì wèi quán xiāo    
dài qīng chéng yòu qīng guó   huā zhōng tōu liǎng bān shēn táo huā jiāng nài xīng   xing xuè rǎn chūn shān luó    
chéng luán fèng chuī xiāo   jiè qiān fěn shī zhū duō què shì huā bái wèi shèng   huā zhōng róng zuì zhèng    
ruò méi huā xiāng bìng shí   huā huā jiào yìng wèi huā qīng chū yáo píng jiǔ xiāng   quán liū zǒu    
liǎng shǒu qíng huā zhī   shēn shǎn táo huā jiāng shuí zhǔ rén zuì   chā shā dài guī