谢池春慢

宋代 李之仪
残寒销尽,疏雨过,清明后。花径敛余红,风沼萦新皱。 乳燕穿庭户,飞絮沾襟袖。正佳时,仍晚昼,著人滋味,真个浓如酒。 频移带眼,空只恁、厌厌瘦。不见又思量,见了还依旧。 为问频相见,何似长相守。天不老,人未偶。且将此恨,分付庭前柳。
cán hán xiāo jǐn   shū guò   qīng míng hòu huā jìng liǎn hóng fēng   zhǎo yíng xīn zhòu    
yàn chuān 穿 tíng   fēi zhān jīn xiù zhèng jiā shí réng   wǎn zhòu zhù   rén wèi zhēn   nóng jiǔ    
pín dài yǎn   kōng zhī nèn yān yān shòu jiàn yòu liáng jiàn le   hái jiù      
wèi wèn pín xiāng jiàn   zhǎng xiàng shǒu tiān lǎo rén   wèi ǒu qiě jiāng hèn fēn   tíng qián liǔ