喜朝天/踏莎行

宋代 黄裳
雪云浓。送愁思,衾寒更怯霜风。惹起离恨,为光阴恼,人意无穷。谁省年华屡换,渐作个、浮生玉髯翁。休易感,新醅泛蚁,且共时同。相逢。笑语相契,况驾言游处,山里齐宫。寂寞时候,自有皓景,粉泽冬容。先顾丽人期约,痛赏候、花开洛城红。三十日,回头过尽,喜对春工。
xuě yún nóng sòng chóu   qīn hán gēng qiè shuāng fēng hèn   wèi guāng yīn nǎo   rén qióng shuí shěng nián huá huàn   jiàn zuò shēng rán wēng xiū gǎn   xīn pēi fàn   qiě gòng shí tóng xiāng féng xiào xiāng   kuàng jià yán yóu chù   shān gōng shí hou   yǒu hào jǐng   fěn dōng róng xiān rén yuē   tòng shǎng hòu huā kāi luò chéng hóng sān shí   huí tóu guò jǐn   duì chūn gōng