喜朝天/踏莎行

宋代 黃裳
雪雲濃。送愁思,衾寒更怯霜風。惹起離恨,為光陰惱,人意無窮。誰省年華屢換,漸作個、浮生玉髯翁。休易感,新醅泛蟻,且共時同。相逢。笑語相契,況駕言游處,山里齊宮。寂寞時候,自有皓景,粉澤冬容。先顧麗人期約,痛賞候、花開洛城紅。三十日,回頭過盡,喜對春工。
xuě yún nóng sòng chóu   qīn hán gēng qiè shuāng fēng hèn   wèi guāng yīn nǎo   rén qióng shuí shěng nián huá huàn   jiàn zuò shēng rán wēng xiū gǎn   xīn pēi fàn   qiě gòng shí tóng xiāng féng xiào xiāng   kuàng jià yán yóu chù   shān gōng shí hou   yǒu hào jǐng   fěn dōng róng xiān rén yuē   tòng shǎng hòu huā kāi luò chéng hóng sān shí   huí tóu guò jǐn   duì chūn gōng