西禅听戴道士弹琴

宋代 黄庭坚
灵宫苍烟荫老柏,风吹霜空月生魄。 群鸟得巢寒夜静,市井收声虚室白。 少年抱琴为予来,乃是天台桃源未归客。 危冠匡坐如无傍,弄弦铿铿灯烛光。 谁言伯牙绝弦锺期死,泰山峨峨水汤汤。 春天百鸟语撩乱,风荡杨花无畔岸。 微霠愁猿抱山木,玄冬孤鸿度云汉。 斧斤丁丁空谷樵,幽泉落涧夜萧萧。 十二峰前巫峡雨,七八月後钱塘潮。 孝子流离在中野,羁臣归来哭亡社。 空床思妇感蠨蛸,暮年遗老依桑柘。 人言此曲不堪听,我怜酷解写人情。 悲歌浩叹弦欲断,翻作恬淡雍容声。 五弦横坐岩廊静,薰风南天厚民性。 人言帝力何有哉,凤凰麒麟舞虞咏。 我思五代如探汤,真人指挥定四方。 昭陵仁心及虫蚁,百蛮九译觇天光。 极知功高乐未称,谁能持此献乐正。 贱臣疏远安敢言,且欲空江寒滩静。 渔艇幽人知我心悠哉,更作严陵在钓台。 吾知之矣师且止,安得长竿入手来。
líng gōng cāng yān yīn lǎo bǎi   fēng chuī shuāng kōng yuè shēng  
qún niǎo cháo hán jìng   shì jǐng shōu shēng shì bái  
shào nián bào qín wèi lái   nǎi shì tiān tāi táo yuán wèi guī  
wēi guān kuāng zuò bàng   nòng xián kēng kēng dēng zhú guāng  
shuí yán jué xián zhōng   tài shān é é shuǐ shāng shāng  
chūn tiān bǎi niǎo liáo luàn   fēng dàng yáng huā pàn àn  
wēi yīn chóu yuán bào shān   xuán dōng hóng 鸿 yún hàn  
jīn dīng dīng kōng qiáo   yōu quán luò jiàn xiāo xiāo  
shí èr fēng qián xiá   yuè hòu qián táng cháo  
xiào liú zài zhōng   chén guī lái wáng shè  
kōng chuáng gǎn xiāo shāo   nián lǎo sāng zhè  
rén yán kān tīng   lián jiě xiě rén qíng  
bēi hào tàn xián duàn   fān zuò tián dàn yōng róng shēng  
xián héng zuò yán láng jìng   xūn fēng nán tiān hòu mín xìng  
rén yán yǒu zāi   fèng huáng lín yǒng  
dài tàn tāng   zhēn rén zhǐ huī dìng fāng  
zhāo líng rén xīn chóng   bǎi mán jiǔ chān tiān guāng  
zhī gōng gāo wèi chēng   shuí néng chí xiàn yuè zhèng  
jiàn chén shū yuǎn ān gǎn yán   qiě kōng jiāng hán tān jìng  
tǐng yōu rén zhī xīn yōu zāi   gèng zuò yán líng zài diào tái  
zhī zhī shī qiě zhǐ   ān zhǎng gān 竿 shǒu lái