惜别行

宋代 严羽
男儿一片万古心,满世寥落无知音。今朝见君握君手,大笑浩荡开烦襟。 携尊下马清溪侧,脱略寒温忘主客。何处闲云海上来,为我山边起秋色。 自顾沈迷类蜀庄,爱君才术过冯唐。座中然诺两相许,一饮不觉连百觞。 下悲世事及危乱,上话古昔穷兴亡。高歌未断唾壶缺,起视落日神飞扬。 挽君不留惜君去,恨不移家近君住。人生行止皆由天,我辈岂得长相聚。 风尘澒洞一回首,岁月易失红颜暮。离心一夜谁得知,万里惊涛浩东注。
nán ér piàn wàn xīn   mǎn shì liáo luò zhī yīn jīn zhāo jiàn jūn jūn shǒu   xiào hào dàng kāi fán jīn    
xié zūn xià qīng   tuō lüè hán wēn wàng zhǔ chǔ xián yún hǎi shàng lái wèi   shān biān qiū    
shěn lèi shǔ zhuāng   ài jūn cái shù guò féng táng zuò zhōng rán nuò liǎng xiāng   yǐn jué lián bǎi shāng    
xià bēi shì shì wēi luàn   shàng huà qióng xīng wáng gāo wèi duàn tuò quē   shì luò shén fēi yáng    
wǎn jūn liú jūn   hèn jiā jìn jūn zhù rén shēng xíng zhǐ jiē yóu tiān   bèi de zhǎng xiàng    
fēng chén hòng dòng huí shǒu   suì yuè shī hóng yán xīn shuí zhī wàn   jīng tāo hào dōng zhù