夏云峰(伤春)

宋代 仲殊
天阔云高,溪横水远,晚日寒生轻晕。闲阶静、杨花渐少,朱门掩、莺声犹嫩。悔匆匆、过却清明,旋占得馀芳,已成幽恨。都几日阴沈,连宵慵困。起来韶华都尽。怨入双眉闲斗损。乍品得情怀,看承全近。深深态、无非自许。厌厌意、终羞人问。争知道、梦里蓬莱,待忘了馀香,时传音信。纵留得莺花,东风不住,也则眼前愁闷。
tiān kuò yún gāo   héng shuǐ yuǎn   wǎn hán shēng qīng yūn xián jiē jìng yáng huā jiàn shǎo   zhū mén yǎn yīng shēng yóu nèn huǐ cōng cōng guò què qīng míng   xuán zhàn fāng   chéng yōu hèn dōu yīn shěn   lián xiāo yōng kùn lai sháo huá dōu jǐn yuàn shuāng méi xián dòu sǔn zhà pǐn qíng huái 怀   kàn chéng quán jìn shēn shēn tài fēi yān yān zhōng xiū rén wèn zhēng zhī dào mèng péng lái   dài wàng le xiāng   shí chuán yīn xìn zòng liú yīng huā   dōng fēng zhù   yǎn qián chóu mèn