夏雲峰(傷春)

宋代 仲殊
天闊雲高,溪橫水遠,晚日寒生輕暈。閒階靜、楊花漸少,朱門掩、鶯聲猶嫩。悔匆匆、過卻清明,旋占得餘芳,已成幽恨。都幾日陰沈,連宵慵困。起來韶華都盡。怨入雙眉閒斗損。乍品得情懷,看承全近。深深態、無非自許。厭厭意、終羞人問。爭知道、夢裡蓬萊,待忘了餘香,時傳音信。縱留得鶯花,東風不住,也則眼前愁悶。
tiān kuò yún gāo   héng shuǐ yuǎn   wǎn hán shēng qīng yūn xián jiē jìng yáng huā jiàn shǎo   zhū mén yǎn yīng shēng yóu nèn huǐ cōng cōng guò què qīng míng   xuán zhàn fāng   chéng yōu hèn dōu yīn shěn   lián xiāo yōng kùn lai sháo huá dōu jǐn yuàn shuāng méi xián dòu sǔn zhà pǐn qíng huái   kàn chéng quán jìn shēn shēn tài fēi yān yān zhōng xiū rén wèn zhēng zhī dào mèng péng lái   dài wàng le xiāng   shí chuán yīn xìn zòng liú yīng huā   dōng fēng zhù   yǎn qián chóu mèn