夏夜舟中闻水鸟声甚哀若曰姑恶感而作诗

宋代 陆游
女生藏深闺,未省窥墙藩。 上车移所天,父母为它门。 妾身虽甚愚,亦知君姑尊。 下床头鸡鸣,梳髻著襦裙。 堂上奉洒扫,厨中具盘餐,青青摘葵苋,恨不美熊蹯。 姑色少不怡,衣袂湿泪痕。 所冀妾生男,庶几姑弄孙。 此志竟蹉跎,薄命来谗言。 放弃不敢怨,所悲孤大恩。 古路傍陂泽,微雨鬼火昏。 君听姑恶声,无乃遣妇魂?
shēng cáng shēn guī   wèi shěng kuī qiáng fān  
shàng chē suǒ tiān   wèi mén  
qiè shēn suī shén   zhī jūn zūn  
xià chuáng tóu míng   shū zhù qún  
táng shàng fèng sǎo   chú zhōng pán cān   qīng qīng zhāi kuí xiàn   hèn měi xióng fán  
shǎo   mèi shī 湿 lèi hén  
suǒ qiè shēng nán   shù nòng sūn  
zhì jìng cuō tuó   mìng lái chán yán  
fàng gǎn yuàn   suǒ bēi ēn  
bàng bēi   wēi guǐ huǒ hūn  
jūn tīng è shēng   nǎi qiǎn hún