夏夜宿水馆

宋代 白玉蟾
松脂明灭已更寒,蛙市无声万籁沉。 千里清风孤馆梦,一轮明月故人心。 欲眠还醒推籐枕,骤热仍寒弄楮衾。 搔首起来顾清影,断烟低锁荻花林。
sōng zhī míng miè gèng hán   shì shēng wàn lài chén  
qiān qīng fēng guǎn mèng   lún míng yuè rén xīn  
mián hái xǐng tuī téng zhěn   zhòu réng hán nòng chǔ qīn  
sāo shǒu lai qīng yǐng   duàn yān suǒ huā lín