夏夜径山退上人兰若纳凉
一入清凉境,不知有炎热。山深云气浓,松茂月痕缺。
烦涤阴涧风,寒生幽崖雪。坐久身心间,禅镫半明灭。
既远红尘网,复遇青莲舌。相与谈空空,性真亦了彻。
yī
一
rù
入
qīng
清
liáng
凉
jìng
境
,
bù
不
zhī
知
yǒu
有
yán
炎
rè
热
。
。
shān
山
shēn
深
yún
云
qì
气
nóng
浓
,
sōng
松
mào
茂
yuè
月
hén
痕
quē
缺
。
。
fán
烦
dí
涤
yīn
阴
jiàn
涧
fēng
风
,
hán
寒
shēng
生
yōu
幽
yá
崖
xuě
雪
。
。
zuò
坐
jiǔ
久
shēn
身
xīn
心
jiān
间
,
chán
禅
dèng
镫
bàn
半
míng
明
miè
灭
。
。
jì
既
yuǎn
远
hóng
红
chén
尘
wǎng
网
,
fù
复
yù
遇
qīng
青
lián
莲
shé
舌
。
。
xiāng
相
yǔ
与
tán
谈
kōng
空
kōng
空
,
xìng
性
zhēn
真
yì
亦
le
了
chè
彻
。
。